Năm Đó Tôi Mười Sáu

User Rating: 1 / 5

Star ActiveStar InactiveStar InactiveStar InactiveStar Inactive
 

                                                       

                                                                                       ( Tùy bút Phạm Tương Như)

alt

 
1-
Người đi năm đó tôi mười sáu. Nửa hồn thương tích nửa hồn đau
Trăng khuya tròn khuyết màu áo não.  Gió thổi lời cây cũng nghẹn ngào
 
Người đi năm đó tôi mười sáu. Dòng sông con nước dửng dưng trôi
Đâu còn có chỗ hồn nương náu. Sóng vỗ bờ đau đến lở bồi
 
Người đi năm đó tôi mười sáu. Những bức thơ tình em gửi trao
Nghe bao gian dối lời chim sáo. Giấy mực màu thương cũng tím nhầu
 
Người đi năm đó tôi mười sáu. Dáng vóc còn nguyên những chuyến về
Sáng sáng chiều chiều nơi xóm nhỏ. Xa người tôi mất cả trời quê
 
Người đi năm đó tôi mười sáu. Lớp học mình ên tắt nụ cười
Phượng đỏ sân trường rơi xác pháo. Mưa dầm, gió giạt, bước chân xiêu
 
Người đi năm đó tôi mười sáu. Mới biết phong sương nhuốm bụi đời
Muốn quên kỷ niệm thời thơ ấu. Đập bể gương soi giết bóng người !
 
Người đi năm đó tôi mười sáu. Nửa thương nửa giận, trách hờn ai
Chỉ nghe rượu chuốc hòa trong máu. Điếu thuốc đốt đời qua k tay!
 
Người đi năm đó tôi mười sáu. Mới biết yêu đương đã kh rồi
Ai đổi người tình như thay áo. Tôi yêu người chỉ một người thôi!
 
Người đi năm đó tôi mười sáu. Thề sẽ trăm năm chẳng kiếm tìm
Sáng nay gặp người bồng bế cháu. Tôi cười thôi thế đã trăm năm!!!
 
2-
Năm mươi gặp lại sao người khóc. Dâu bể đã thành ra bể dâu
Những tưởng người đi còn dáng ngọc. Ai ngờ ép uổng phải làm dâu
 
Năm mươi gặp lại sao người khóc. Vì hiếu nên em đã phụ tình
Chồng thơ đem đốt bao lần đọc. Nước mắt chưa trôi được bóng hình
 
Năm mươi gặp lại còn ái ngại. Dang dở hai lần tình dở dang
Bảo cháu gọi tôi là ông Ngọai. Mười tám chết chồng chít khăn tang
 
Năm mươi gặp lại sao người khóc. Mười chín ôm con giữa chợ đời
Nước mất nhà tan em lăn lóc nơi vùng kinh tế mới đơn côi.
 
Năm mươi gặp lại sao người khóc. Nước mắt đưa tang cuộc tình đầu
Em giấu từng đêm trong mái tóc. Nghe đời cay đắng suốt canh thâu
 
Năm mươi gặp lại em đừng khóc. Biển khổ đầy tâm những kiếp người
Chấp nhận đời nhau là hạnh phúc. Tôi, người ai tiếc tuổi đôi mươi.
 
Năm mươi gặp lại em đừng khóc. Tình cũ người xưa, những lỗi lầm
Thời gian xóa sạch như liều thuốc. Người cười thôi thế đã trăm năm!!!
 
Phạm Tương Như

Feb. 06  2013

 

 

 

Category: Văn

Bài mới nhất

Who's Online

We have 68 guests and no members online

Visitor Counter