Mưa... Lá...

Print Email

User Rating: 0 / 5

Star InactiveStar InactiveStar InactiveStar InactiveStar Inactive

 

rainleaves

tạp ký phạm tương như

Đầu tháng mười hai nơi vùng Bắc Mỹ, mùa đông bao trùm cả không gian. Thời gian tưởng chừng đóng băng trên những tầng mây xám và hàng cây chịu tang đang phai màu lá. Nỗi nhớ đong đầy tâm trí. Kỷ vãng xanh rêu bám vào những hình tượng thân thương sừng sững chắn ngang những mùa kỷ vãng. Mùa thu đi qua thành phố Houston bằng những trang điểm đậm màu trong dáng nhìn phụ nữ. Những áo choàng, khăn quàng cổ tăng thêm nét duyên dáng, quyến rũ. Thu hút ánh mắt thôi miên du dạo thời trang và sắc màu. Những quả bí chạm trổ dáng ma trơi và nhiều hình tượng quái dị của mùa Halloween càng làm cảnh sắc thêm vẻ u trầm hoang dã. Hàng cây ash hai bên đường, bờ cây không quen tên chung quanh hồ, hàng pecan trên triền dốc quanh khu ngân hàng đều trổ vàng mặt lá. Cảnh trí quanh đây như đeo sầu từ vạn cổ, mây vừa đủ mây thả rong nỗi buồn, lá cây vừa đủ vàng để rụng và tim người vừa đủ lãng mạn để si tình… Mấy cây phong rải rác trong bãi đậu xe đã tô màu son đỏ đậm lên từng phiến lá. Cuống lá mảnh mai đong đưa như chực hờ rơi rụng

Hồn tôi như lá thu vàng
đợi cơn gió thoảng là quàng vai em
Em thương thì giữ làm tin
Em phủi thì lá như tình thả bay

Mặt trời buổi sáng và trăng đêm hình như mờ bớt ánh vàng. Hàng cây, mặt hồ sớm tắm gội sương chiều và mù màu mây giăng mỗi bình minh. Thảm cỏ xanh của thuở nào đang xám khô một trạng huống cam chịu số phận. Nhóm bạn nối khố thời học trò, từng theo dõi và đồng hành cùng thơ tôi nhắc rằng “hồi còn trẻ yêu hoa, xồn xồn yêu cỏ, già già yêu lá…” Tôi giật mình nhận ra tâm lý lạ lùng. Hồn thơ là nội tâm. Nội tâm chi phối bởi ngoại cảnh và quan niệm sống. Hoa mang vẻ đẹp thiên nhiên, thánh thiện. Tượng trưng nhan sắc phụ nữ, hương vị tình yêu(!). Hoa len lén hay lồ lộ sắc màu đều dễ dàng chen vào lòng mọi người. Ai cũng yêu hoa. Nhà nào cũng trồng hoa, chăm sóc, ngắm nghía từ búp non đến hồi nở nụ. Có khi còn ngẩn ngở tiếc rẻ khi hoa héo úa, đài rụng rơi! Từ tạo thiên lập địa có lẽ hoa luôn làm đầy ánh mắt nhân gian! Bướm hoa vốn sẵn nòi tình! Thế còn cỏ? Chắc không ai phủ nhận cái mướt xanh, bạt ngàn và tiềm năng sống của cỏ!  Lợi ích của cỏ cũng đáng kể như hoa. Vì nhu cầu công việc sở nên các năm 2007, 08, 09… tôi thường về Sài Gòn. Những cuối tuần về Vĩnh Long thăm Má, tôi nhận ra rằng bao nhiêu ruộng lúa đã trở thành vườn cây ăn trái. Ruộng lúa chỉ dài 5 tháng, 7 tháng còn lại sẽ là đồng cỏ “cò bay thẳng cánh”. Tôi bỗng nhớ cỏ lạ thường! Và tôi viết chừng ba bốn chục bài thơ “cỏ”, in trong thi tập “Thơ hát ru đời”, phát hành năm 2010. Tôi vô cùng ngạc nhiên khi nhận được e -mail của thi- nhạc- sĩ Hàn Sĩ Nguyên ”… ý niệm về cỏ trong thơ PTN đã giúp tôi khai triễn thành hơn 20 ca khúc…” kèm theo bài nhạc “Cỏ yêu ơi!”. Hàn Sĩ Nguyên cũng là người thực hiện CD thơ “Tình sương ướt cỏ” cho tôi. Có một chiều thứ Sáu, vị Giám Đốc xưởng hỏi chuyện một cô gái vừa tốt nghiệp “hành chánh tài chánh” vì nhu cầu cần người trông coi sổ sách. Tôi được giới thiệu là kỹ sư… làm thơ. Cô gái nói cô là cháu nội Tô Hoài. Ba cô vào Đồng Xoài làm rẫy, trồng điều xuất khẩu. Cô muốn tôi viết một bài thơ tặng riêng cô. Cô mê văn thơ nhưng chưa được ai tặng thơ bao giờ. Tôi nói “trong Nam trồng cây lấy trái gọi là làm vườn. Chiều Chúa Nhật tôi trao cô bài thơ tặng và mời cô ăn tối, nghe nhạc ở Quán nhạc Không Tên vì thứ Hai tôi phải rời Sài Gòn”. Ngay sau đó tôi và anh Giám Đốc lấy xe con 4 bánh cùng về Mõ Cày (Bến Tre) để anh thăm gia đình Ba Má vợ của anh. Trong khi nằm đong đưa trên võng, đợi người nhà bên vợ anh Giám Đốc làm đủ các món nhậu để đãi chàng rể quý. Tôi nhận ra cánh vườn quanh nhà hơi lạ. Cây ăn trái rất lưa thưa và cỏ thiệt nhiều. Cỏ thiếu điều leo cả lên cây! Chủ nhà thương cỏ hay thương bụi chuối, cây ổi, gốc xoài…? Những con bướm vàng rất nhỏ và chuồn chuồn kim bay lượn ngang những mương ao cũng đầy hoa cỏ dại. Tôi lấy cảm hứng viết bài thơ “Cọng Cỏ” theo thể loại điệp khúc để “hát thơ” như thời còn ngồi trên ghế lái phi cơ C 123K. Thuở đó tôi hay viết và ngâm những bài thơ “tình yêu, chiến tranh và bay bổng” cho phi hành đoàn nghe. Một sáng phi hành đoàn đang chờ load hàng tiếp tế cho chiến trường An Lộc, sau khi phi hành đoàn của Trung Uý Phạm văn Công bị bắn rơi vài hôm trước. Bỗng nhiên Thượng sĩ Dương Bình Nam đến vỗ vai tôi và nói “Bữa nay ông đừng ngâm thơ nữa nghen, buồn chết được!”. Từ đó tôi chỉ hát thơ cho phi hành đoàn nghe. Đỡ chán phèo!

Viết xong bài thơ, tôi gọi điện thoại và hát cho cô sinh viên mới ra trường nghe. Mùa Thu năm 2010, Giáo sư Nhạc Sĩ Linh Phương giúp đánh đàn cho buổi ra mắt sách của tôi tại nhà hàng Kim Sơn Fountain Lakes, thành phố Houston. Tôi chết lặng khi nghe ca sĩ hát bài “Cọng Cỏ” viết theo thể điệu dân ca Mõ Cày do Linh Phương phổ từ thơ PTN. Cho đến nay tôi chưa bao giờ cho Linh Phương biết là bài thơ viết tại Mõ Cày để tặng cô sinh viên từng làm rẫy. Quá khứ của cô gắn liền với cây cỏ miền quê. Tôi cũng chưa từng biết có thể loại dân ca Mõ Cày. Nhưng tôi tin chuyện thần giao cách cảm giữa những tâm hồn lắng đọng, chân thực giống như lời cầu nguyện trong mọi tôn giáo. Tôi luôn có cảm tình với cỏ, những cọng cỏ… son “cắn trên môi cọng cỏ mềm, nghe thương với nhớ êm đềm ru ai…” Nhìn những lá khô trên thềm cỏ úa cho tha nhân cảm giác ngậm ngùi, một triết lý sống, niềm yêu thiên nhiên vô bờ bến:

Tôi đi góp nhặt nghìn lá đổ
Như nhặt tàn phai nắng cuối ngày
Hồn đau xác lá trên thềm cỏ
Tâm tình này biết ngỏ cùng ai?

Chiều nay là Christmas Eve. Tôi ngồi trước văn phòng sở, nhìn xa qua bên kia mặt hồ để chờ trận gió lớn, cơn mưa băng giá đưa cái lạnh thấu xương đến đây như dự báo thời tiết. Mọi nhân viên sở đã ra về. Bãi đậu xe trống vắng, từng phiến cô đơn lót đầy khoảng sân rộng thừa thải lá khô. Chút nắng ấm còn lưu luyến trên chùm hoa loa kèn vàng. Mấy con ong ruồi cố tạo sự sống, bám sát vào những cuống hoa. Vài cơn gió nhẹ thổi lá khô bay chồng chéo nhau như một vẫy chào ly biệt. Thiên nhiên rất đỗi vô tình. Có ánh trăng nào nằm chết trên phiến lá khô đâu! Vạt nắng yếu ớt này rồi cũng bỏ đi trong vài khoảnh khắc! Tình yêu cũng thế! Nghịch cảnh làm nên giông bão. Lòng người tạo bão giông. Cơn mưa nào cũng đến từ tầng mây tan hợp…

Cụm mây đen từ Bắc phương về ngự đỉnh trời. Cơn gió lốc mang đầy hơi nước băng giá ùa tới như những lưỡi dao cứa lạnh da người. Mặt hồ gợn sóng, những cây xồi evergreen quanh hồ trĩu cành, vặn mình rung chuyển. Mưa nước chưa kịp đến, nhưng trận mưa… lá đã bắt đầu. Hằng ngàn phiến lá chín vàng hay đỏ ối cố nắm níu, đeo cành từ mấy hôm nay bỗng bị bới tung, nổi loạn bay cao trước khi đáp xuống bãi đậu xe và thảm cỏ khô quanh cơ xưởng. Chỉ trong phút chốc, lá làm ngập lụt hết lối đi, bãi đậu xe. Lá ứ đọng quanh những bờ tường. Cơn lốc xoáy làm lá và cát bụi xoáy tròn, tung bay. Những thân bướm lá thành đàn đáp bừa trên mặt xi măng. Mưa lá không làm bong bóng để vỡ trên mặt nước, nhưng cũng đủ khiến khách đa tình vỡ tim với bao giòng tâm sự:

Tôi ngồi khóc lá, lá đông ơi! Em xa xôi quá, quá đau đời
Có phải khi yêu, yêu đến nổi. Nhìn trời chỉ thấy, thấy đơn côi
 
Tôi nằm nghe gió, gió đông ơi! Bên kia buốt giá, bên kia đời
Chỉ còn nỗi nhớ thành tâm bệnh. Tôi khóc ai và ai khóc tôi?
 
Tình buồn như cảnh, cảnh đông tàn. Hàng cây khóc lá, lá bay ngang
Em ở mù mây, tôi sũng ướt. Bụi mưa nào đong đá tim gan
 
Nét đẹp tình yêu, yêu dở dang. Như cây trút lá, lệ hàng hàng
Lòng tôi còn lại rừng nhân ảnh. Tôi bỏ tôi và thơ thở than!

Cơn mưa lá vàng kéo dài năm bảy phút thì trận mưa mây cũng trút nước rào rào. Bãi đậu xe đầy nước, cuốn lá thành giòng trôi vào cống rãnh. Tôi không thấy gì trên mặt hồ mù mưa, chẳng biết sóng hồ có đủ sức nhận chìm những đời lá đã qua mùa in bóng nước? Khúc nhạc Thánh Ca hòa cùng tiếng mưa rơi làm lòng tôi rối nhầu, sướt mướt giai điệu hoan ca của thuở nào!

Tôi còn lại cái lạnh cắt da, áo khoác không đủ ấm lòng. Cõi lòng một người xa xứ! Ngày mai Giáng Sinh chưa biết làm gì?!  Nhớ thời học trò ở Vĩnh Long, dù là người ngoại đạo, nhưng đêm Giáng Sinh nào cũng cùng bạn bè hay người yêu thả trôi về hướng nhà thờ Chánh Toà để xem Rước Lễ. Những lần Noel ở Tân Sơn Nhất cũng chật niềm vui, tha hồ đàn ca hát xướng từ các câu lạc bộ Mùa Hoa Phượng (Không Đoàn 53 chiến thuật), Mây Bốn Phương (Sư Đoàn 5 KQ), Huỳnh Hữu Bạc (BTL/KQ). Đêm Noel Sài Gòn “ngựa xe như nước, áo quần như nêm*” rất khó chen chân đến Nhà Thờ Đức Bà...

Phạm Tương Như 
(24/12/2016)

*Kiều

Văn

Bài mới nhất

Who's Online

We have 75 guests and no members online

Visitor Counter